Hiển thị các bài đăng có nhãn bieutinh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bieutinh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012


Phương thức biểu tình

Võ Văn Ty (Danlambao) - Biểu tình là bày tỏ chuyển đạt nguyện vọng của mình đến một tập thể khác như đại chúng hay chính quyền, hoặc cả hai. Tổ chức một cuộc biểu tình có thể sắp xếp như sau: 1. Mục tiêu, 2. Hành động, 3. Kết quả. Mục tiêu hiện nay cho những cuộc biểu tình của người Việt trong và ngoài nước nước là phản đối hành động xâm lăng của TQ và đòi hỏi tự do dân chủ nhân quyền ở VN. Hai chủ đề này có thể lồng chung vào một cuộc biểu tình. Trong mục tiêu đề cập dưới đây chúng ta có thể phân tích các phản ứng của các đối tượng để khai triển cách thức hành động:

A. Mục tiêu: 

Trước khi phát họa một kế hoạch biểu tình chúng ta hãy phân loại đối tượng để tranh thủ theo ưu tiên thứ tự sau đây. 

1. Chính quyền và nhân dân Trung Quốc: Đối tượng này sẽ không bị phong trào tranh đấu ở Việt Nam tác động mạnh, vì bành trướng là chính sách của nhà cầm quyền Trung Quốc. Và, nhân dân TQ một phần vì bản chất kiêu ngạo một phần vì bị tuyên truyền kích động dân tộc tính nên sẽ bênh vực và ủng hộ hành động xâm lược của nhà nước họ. Đây là một đối tượng có hàng ưu tiên sau cùng ở quốc nội, nhưng là một đối tượng khá quan trọng cho những cuộc biểu tình ở hải ngoại để vận động dư luận quốc tế, ví dụ Sứ quán TQ ở Washington hay Paris. 

2. Chính quyền Việt Nam: Đối tượng này không quan trọng cả quốc nội lẫn hải ngoại vì lập trường của nhà nước là đàn áp những người lên tiếng chống Trung Quốc. Hy vọng tranh thủ được đối tượng này không có nhiều, ngoại trừ biểu tình yêu cầu nhà nước VN thả tự do cho những người yêu nước bị bắt vì đã chống TQ. 

3. Quần chúng VN ở trong và ngoài nước: Đây là đối tượng có ưu tiên hàng đầu vì hầu hết người Việt rất căm phẫn hành động xâm lăng ngang ngược của TQ. Lòng căm phẫn này cũng đã được hun đúc qua hàng ngàn năm Bắc thuộc và khởi nghĩa chống Tàu. Đối tượng này không cần giải thích mà chỉ cần đánh thức lòng yêu nước và bảo đảm một phương cách đấu tranh để họ tự tin mà tham gia, hết sợ hãi để dấn thân. Nếu không tranh thủ được đối tượng này, ta sẽ không biểu dương được khí thế để tranh thủ đối tượng quốc tế, sẽ trình bày dưới đây. 

4. Quốc tế: Đối tượng này vô cùng quan trọng vì VN là một quốc gia nhỏ không có nội lực về quân sự và kinh tế để đối đầu với TQ. Hơn nữa VN theo chính thể CS chuyên chính và đang trở thành đồng minh của TQ, dù miễn cưởng, để bảo vệ ngôi vị của đảng CSVN. Chống hành động xâm lấn của kẻ thù TQ sẽ không triệt tiêu mối đe dọa ngoại xâm khi ngụy quyền tay sai CSVN vẫn còn hiện hữu, vì vậy biểu tình đòi hỏi tự do dân chủ và đa nguyên đa đảng cho VN nên được tổ chức song hành và cần vạch rõ ra cho dư luận quốc tế biết mối liên hệ mật thiết giữa CSVN và CSTQ, phải cho thế giới biết CSVN là đồng minh của CSTQ. 

Người VN đấu tranh ở trong nước đang cô đơn chiến đấu chống lại cả hai nhà nước CSVN và chính quyền TQ. Đối tượng quốc tế là đồng minh then chốt có thể giúp cuộc đấu tranh của người Việt thành công như ông HCM đã biết lợi dụng đánh lừa và lôi kéo được phong trào phản chiến về phía mình. Đối tượng này cần được uyển chuyển giải thích tùy quốc gia để phù hợp với quyền lợi và lý tưởng tự do của họ. Vận dụng sức mạnh quốc tế của chúng ta phải được đặt trên đạo lý, trung thực và nhân bản, và sẽ không dùng thủ thuật vô nhân tráo trở nói láo của CS. 

B. Hành động: 

Đây là phần quan trọng cho sự thành công hay thất bại của một cuộc biểu tình. Người viết sẽ đặt trọng tâm nhiều vào những cuộc biểu tình ở trong nước. Một số kỹ thuật nêu ra dưới đây chỉ để gợi ý một cách tổng quát vì chi tiết của chương trình hành động tổ chức biểu tình ở trong nước chỉ dành riêng cho ban tổ chức và không cần thiết phải trình bày trên mạng. Trong phần hành động này chúng ta hãy bàn luận các phương án biểu tình dựa theo các tiểu đề  “Mục Tiêu” phía trên. 

1. Chính quyền và nhân dân TQ: Trên Dân Làm Báo Chủ nhật 12/16 có bài và hình một sáng kiến biểu tình bằng mô hình (model) trước Sứ quán TQ. Tuy nhiên như đã trình bày, biểu tình trước Sứ quán TQ ở VN dù bằng người thật hay bằng búp bê trên mạng sẽ không có tác dụng nhiều vì họ sẽ không thay đổi chính sách vốn đã trở thành bản chất dân tộc, và qua mô hình thu nhỏ như vậy chỉ giới hạn tới những người có theo dõi trên các mạng hay báo chí đấu tranh mà thôi. Chính quyền VN và TQ có lẽ cũng muốn cuộc đấu tranh của người Việt được thực hiện bằng phương cách mô hình vô hại như vậy. 

2. Chính quyền VN: Tiểu đề này ta có thể tóm tắt một vài cuộc biểu tình lẻ tẻ cục bộ như Cưỡng chế đất Văn Giang, chưa đủ kích thước như các trận xuống đường qui mô toàn quốc đòi hỏi dân chủ hay chống hành động xâm lăng của TQ. Hãy để dành chủ đề này cho tương lai khi nỗi sợ hãi của quần chúng không còn. 

3. Quần chúng VN ở trong và ngoài nước: Tổ chức biểu tình ở VN rất khó khăn vì nhà cầm quyền CSVN sẽ đàn áp, ở đây chúng ta không lặp lại chi tiết của các cuộc biểu tình vừa qua ở Sài Gòn và Hà Nội, mà xin bàn ngay về những danh sách kiểm kê (check list) những điểm có thể áp dụng cho các cuộc biểu tình chớp nhoáng nhoáng kiểu "vừa đánh vừa chạy" (hit and run). 

 Nhân sự: Ngoài ban lãnh đạo chỉ huy, những nhân sự phụ trách phần vụ kỹ thuật không thể không có được để yểm trợ như tình báo và an ninh có nhiệm vụ tìm hiểu nghiên cứu các kế hoạch hoạt động chống biểu tình của chính phủ. Ở Nga một vài cán bộ nhà nước đã bí mật hợp tác tiết lộ hoạt động tình báo cho phe dân chủ để kịp thời đối phó. Sự hợp tác bí mật của các nhân viên công an của chế độ sẽ giúp ban tổ chức tránh được các cạm bẫy. Cựu quân nhân sẽ giúp phối hợp điều động các toán biểu tình đi đúng lộ trình. Chuyên viên điện toán có nhiệm vụ quản trị các twitter và facebook để liên lạc với các toán biểu tình. 

 Nghiên cứu bản đồ: Phát họa các lộ trình di chuyển trên bản đồ và bí mật thực tập đi trên những lộ trình đó để ghi nhận các yếu tố như kẹt xe, trạm gác, đồn bót, đèn xanh đèn đỏ, địa điểm tập trung A B C.., các đường rút lui và phân tán, các kế hoạch thay thế A B C v.v... Ví dụ điều nghiên chiến thuật ngăn chận và bao vây của công an cảnh sát để đừng bao giờ dẫn đoàn biểu tình đi vào một con đường dài không có lối đi cắt ngang vì cảnh sát có thể phục kích chặn bít 2 đầu rồi hốt trọn ổ. 

Đoàn biểu tình của phe “vô chính phủ” trong kỳ họp 
G-20 ở Luân Đôn năm 2009 bị cảnh sát vây chặn ở 2 đầu.

Đoàn biểu tình chống chiến tranh VN này đã thành công vượt bực khi đã làm 
nghẹt cứng một xa lộ lớn ở Mỹ. Cách thức gởi thông điệp ngang tàn liều lĩnh 
và sáng tạo này sẽ làm những chính quyền hung hãn nhất co vòi nhức óc. 
Chú ý: thấy có rất ít biểu ngữ vì nhìn đoàn biểu tình râu tóc 
bờm xờm kiểu hippy là biết thông điệp gì rồi.    

 Ban Chỉ Huy: Bộ phận này được phân chia làm 2, một bộ phận lãnh đạo xuống đường để hướng dẫn biểu tình, một bộ phận khác túc trực ở một cơ sở bí mật để liên lạc phối hợp qua twitter và facebook và theo dõi các tuyến đi đã phát họa trên bản đồ, báo động khi thấy lực lượng đàn áp của nhà nước đã đến gần. Chia nhiều toán dương đông kích tây để không bị hốt trọn ổ. Phân chia các toán bảo vệ để hộ tống ban lãnh đạo rút lui v.v... 

 Bị Bắt: Biểu tình và bị bắt là chuyện bình thường ở các quốc gia tự do dân chủ. Nhưng trong diễn tiến bắt bớ bạo động của nhà cầm quyền CSVN, người biểu tình cần phải kéo dài thời gian bắt bớ để khai thác các hình ảnh đàn áp này, và dùng hình ảnh đó làm bằng chứng để tố cáo trước dư luận quốc tế. Các hành động khác như xé bỏ biểu ngữ, cờ và hoạt động của cò mồi “âm binh” nhằm bịt miệng người biểu tình là vi phạm luật lệ nhân quyền quốc tế và sẽ bị các quốc gia tự do dân chủ lên án. Người biểu tình tuyệt đối không đánh trả bằng bạo động vì sẽ cho nhà cầm quyền lý do để tàn sát. 

Theo kinh nghiệm của nhóm biểu tình “Chiếm lấy Phố Wall” (Occupy Wall Street) ở New York đã sáng chế ra nhiều kiểu “kháng cự tiêu cực” (passive resistance) và dùng nhiều đồ nghề như còng số 8, nịt hay vòng đai ni lông để nối liền với nhau thành từng chùm. Nếu không dùng đồ nghề thì có thể ngồi bệt xuống dùng khủy tay và đầu gối của mình móc lại với người bên cạnh làm thành một vòng tròn người, hay chỉ nối khủy tay và nằm ngửa xuống thành vòng tròn thì rất khó mà tháo gỡ nếu không dùng các phương pháp tàn nhẫn như súng điện (stun gun) hay bình xịt hơi cay (pepper spray). 

Khi bị bắt đưa đi thì đừng gồng cứng người mà hãy giãn bắp thịt của mình làm thân người mềm như bún rơi xuống đất, một cọng bún người cần nhiều người vác lên để đưa đi hơn là một khúc gỗ người chỉ cần 2 người vác. Đội mũ an toàn và mặc nhiều lớp áo để tránh bị thương như các cuộc biểu tình ở Văn Giang. 

Vòng tròn người nối với nhay bằng khủy tay rất khó gỡ. 
Ngồi xuống hoặc nằm ngửa ra càng khó tách rời hơn nữa.

 Chụp hình và quay phim: Nhiếp ảnh là nhiệm vụ tối quan trọng để khai thác các thành quả biểu tình. Những hình ảnh này sẽ động viên được lòng yêu nước của quần chúng và hỗ trợ cho công tác quốc tế vận. 

Ngoài ra cần phải chụp hình có khả năng phóng lớn khuôn mặt, theo khổ hình loại passport, của các công an và các âm binh đã đàn áp hành hung người biểu tình để lập thành một thư viện về hệ thống kiềm kẹp của CSVN, và làm tài liệu cho những phiên tòa về tội ác CS sau khi chế độ này sụp đổ. Chụp tất cả số xe của công an và âm binh cho mục tiêu truy nã sau này.

4. Quốc tế: Vấn đề tranh thủ dư luận quốc tế rất quan trọng và đòi hỏi một sự hiểu biết am tường về chính trị ngoại giao văn hóa của các quốc gia trên thế giới. Phần này người viết sẽ khai thác một số kỹ thuật đấu tranh quốc tế vận và mời các bạn đang cư trú ở những quốc gia tự do dân chủ vốn hiểu được tâm lý và chính trị của bản xứ đóng góp thêm ý kiến. 

Ngôn ngữ truyền thông với thế giới hiện nay là Anh ngữ vì thế các biểu ngữ nên viết bằng tiếng Anh cần phải đúng văn phạm và ý tứ, không cần cầu kỳ mà nên ngắn gọn súc tích. Địa điểm biểu tình phải có nhiều người nước ngoài để họ giúp thông tin đưa ra thế giới, như các trung tâm du lịch hay các sứ quán của các quốc gia tự do dân chủ. Biểu tình trước các Sứ quán nước ngoài cần phải chớp nhoáng theo kiểu du kích vì CSVN sẽ có nỗ lực ngăn chận, do đó không nên mang băng rôn dài cồng kềnh khó xoay xở mà hãy mang các tấm biểu ngữ cá nhân vì dù cho đội hình có tan tác thì mỗi người vẫn có thể xoay tấm biểu ngữ của mình hướng về máy truyền hình của phóng viên nước ngoài. Các tranh biếm họa và hình nộm rất dễ nhận diện trên truyền hình và được phóng viên chú ý nhiều hơn là những dòng chữ nhỏ chi chít. 

Biểu ngữ cá nhân đơn giản và gọn gàng rất 
thích hợp cho các cuộc biểu tình du kích đánh mau rút lẹ. 

Một danh sách địa chỉ email và điện thoại của các hảng thông tấn quốc tế và các tòa đại sứ và lãnh sự nước ngoài là điều kiện cần có cho công tác liên lạc quốc tế vận. Thông báo cho báo chí biết địa điểm biểu tình chỉ vừa đủ khoảng thời gian để họ chuẩn bị máy móc thâu hình và phái nhân viên ra địa điểm biểu tình, nhưng lực lượng an ninh nhà nước sẽ không chuẩn bị kịp thời đổ bộ và dàn chào. Thông báo các Sứ quán sau cùng bởi vì ban an ninh của các Sứ quán có thể phải theo thủ tục phòng vệ tòa đại sứ nên sẽ liên lạc với chính quyền địa phương để yêu cầu được bảo vệ trong trường hợp có biến động. 

Đề cử người có khả năng ngoại ngữ đi kèm sát các phóng viên nước ngoài để giải thích thông dịch những nguyện vọng của đoàn biểu tình. Khi nhận được tín hiệu, ngầm thông báo các phóng viên chuẩn bị thu hình các cao điểm như đốt cờ TQ, đốt hình nộm của lãnh tụ TQ v.v. 

Đốt cờ TQ dễ hơn đốt một hình nộm cồng kềnh. Cờ được tẩm xăng hay dầu lửa giấu sẵn trong bao ni lông, nếu tập luyện thuần thục thì động tác kéo cờ ra máng lên cán rồi châm lửa đốt chỉ mất 5 hay 10 giây là sẽ có được một lá cờ TQ bốc cháy trước ống kính thu hình của quốc tế. 

Tác dụng biểu tình quốc tế vận trước mỗi một sứ quán nước ngoài có thể được phân tích như sau: 

 Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ: Biểu tình và đốt cờ TQ trước Sứ quán Mỹ sẽ gây tác dụng tốt đối với quần chúng Mỹ vì hiện nay người Mỹ có đang có khuynh hướng bài Tàu. Đài truyền hình ABC dẫn đầu với các chương trình cổ xúy tinh thần quốc gia “Made in USA” để chống lại các sản phẩm “Made in China”. ABC sẽ tích cực thu những hình ảnh biểu tình chống TQ này. 

Mỹ đang bao vây ảnh hưởng của TQ qua một vòng đai từ Nhật Bản xuống Nam Hàn, Phi Luật Tân, Thái Lan, Úc, Miến Điện và Ấn Độ. Biểu tình chống TQ trước Sứ quán Mỹ còn nhắc nhở chính quyền và nhân dân Mỹ là nhân dân VN muốn đứng bên ngoài vòng vây của Mỹ và vô hình chung sẽ gián tiếp trở thành đồng minh với những quốc gia tự do dân chủ và sẽ nhận được sự hậu thuẫn từ những nước này trong tiến trình dân chủ hóa đất nước. Nếu công an VN đàn áp đoàn biểu tình trước Sứ quán Mỹ thì chính quyền VN đã tự xác nhận mình là đồng minh của TQ và tự cô lập đứng phía trong sợi dây thòng lọng của Mỹ. Sai lầm này tương tự như khi ông HCM đã lựa chọn đi theo Tàu và Liên Sô năm 1930 mà kết quả là một cuộc chiến huynh đệ đẫm máu cướp đi 4 triệu người và để lại một di sản nghèo đói, lạc hậu và chia rẽ cho đến ngày nay. 

Những biểu ngữ sẽ đánh động tình cảm của người Mỹ như sau: 

Franklin Roosevelt: freedom of speech, freedom of worship, freedom from want, and freedom from fear. 

Thomas Jefferson: when the people fear the government, there is tyranny. When the government fears the people, there is liberty. 

John F. Kennedy: the best road to progress is freedom's road. 

 Tòa Đại Sứ Nhật Bản: Nhật Bản là một cường quốc về kinh tế và là một đồng minh quân sự quan trọng nhất của Mỹ ở Á Châu và uy tín của Nhật đối cộng đồng thế giới rất cao. Các chiến hạm tối tân của Nhật do Mỹ chế tạo và Nhật sắp sửa tiếp nhận máy bay chiến đấu cơ “tàng hình” F-35 tối tân nhất thế giới. Nhật đang có nỗ lực sửa đổi hiến pháp để cho phép bộ máy chiến tranh hoạt động trở lại để đối đầu với tham vọng của TQ. Tân Thủ tướng Shinzo Abe thuộc cánh cực hữu của hệ phái bảo thủ dân tộc hứa hẹn sẽ đối phó quyết liệt với TQ trong các vụ tranh chấp biển đảo. 

Biểu tình chống TQ trước Sứ quán Nhật sẽ tạo phản ứng cực đoan từ TQ nhưng là một sự lựa chọn can đảm để đứng cùng hàng ngũ với những quốc gia đồng minh. Công tác quốc tế vận hiện nay rất thuận lợi vì chính phủ và nhân dân Nhật sẽ dành nhiều thiện cảm cho cuộc đấu tranh của người Việt chống lại tham vọng bá quyền của TQ. Tuy nhiên cần phải thận trọng vì các Thủ tướng Nhật thường chỉ nắm quyền hành chỉ một hai năm là từ chức. 

 Tòa Đại Sứ của những quốc gia trong khối ASEAN: Phi Luật Tân là đồng minh của Mỹ và đồng cảnh ngộ với VN trong vấn đề biển đảo bị TQ lấn chiếm. Phi không có khả năng giúp VN nhiều như Mỹ và Nhật nhưng thắt chặt mối quan hệ với Phi để đứng ngoài vòng vây của Mỹ là điều nên làm. 

Hình ảnh đốt cờ là biểu tượng đấu tranh quyết liệt nhất sẽ gây chú ý nhiều người. 
Các phóng viên báo chí thích quay và chụp hình cảnh này. 

Đốt hình nộm không mạnh mẽ xúc phạm bằng đốt cờ, hình nộm lại khó thực hiện 
hơn lá cờ đã được tẩm xăng dấu trong bọc ni lông mang trong người. 

C. Kết quả: 

Kết quả quốc tế vận có thể giúp hình thành những chính sách đối ngoại từ những cường quốc có uy tín trong lãnh vực dân chủ và nhân quyền tạo thuận lợi cho sứ mạng cứu nước và dựng nước. Một số thành quả quốc tế vận của biểu tình có thể ghi lại dưới đây. 

Tại Tiệp Khắc (Czéchlovakia) trong cuộc cách mạng Nhung mùa Thu 1989, trong đoàn người biểu tình lật đổ chế độ bù nhìn của CS Sô Viết có những sinh viên Việt Nam âm thầm xuống đường bên cạnh những người bạn Tiệp. Sau khi chế độ CS sụp đổ những người đấu tranh Tiệp vẫn còn nhớ tới những người bạn đồng hành Việt Nam nên tìm cách giúp đỡ để dấy lên một phong trào đấu tranh tương tự trong hàng ngũ SVVN ở Đông Âu. Người ta vẫn còn nhớ nhà thơ đấu tranh nổi tiếng Jachym Topol một thành viên của phong trào Hiến chương Charter 77, tổ chức đã lãnh đạo cuộc cách mạng lật đổ CS ở Tiệp, đã vận động tờ báo đấu tranh Respek cho mượn trụ sở để SVVN ở Đông Âu gặp gỡ hội họp và thành hình tờ báo chìm đối lập Samizdat đầu tiên có tên là Diễn Đàn. 

Tháng 8 năm 1991 khi phe bảo thủ CS Liên Sô dùng xe tăng T-72 bao vây các cơ quan nhà nước để lật đổ chính quyền Mikhail Gorbachev, ông Boris Yeltsin lãnh đạo của phe dân chủ đã phản công lại bằng những cuộc biểu tình của quần chúng đêm ngày khiến các binh sĩ thiết giáp xuôi lòng đi theo và chĩa ngược các nòng súng đại bác ra để bảo vệ các cơ quan. Hình ảnh xe tăng vây quanh bảo vệ tòa nhà Trắng Quốc Hội Nga là biểu tượng bạo lực của CS chuyên chính đã sụp đổ trước sức mạnh của quần chúng. Trong cuộc giằng co giữa vũ khí hiện đại và bàn tay không, những người biểu tình can đảm trực diện với thiết giáp, có những người nhảy lên trên pháo tháp và bị bắn chết, đã là niềm hãnh diện vô biên của những người Nga yêu tự do. 

Phía sau những chướng ngại vật bảo vệ tòa Nhà Trắng Quốc Hội là các đội thanh niên bảo vệ do quần chúng Nga tự tổ chức. Trong những toán bảo vệ này có những sinh viên VN đã xả thân để bảo vệ cho nền tự do vừa mới chớm nở từ chiếc nôi XHCN CS này rồi tiếp tục đẩy mạnh phong trào tự do dân chủ về VN. Đài BBC chương trình của Đỗ Văn và nhiều tờ báo quốc tế đã nhắc nhở đến các hoạt động bí mật của SVVN ở Nga trong nhiều năm. Đây là những vết son đã đi vào lịch sử đấu tranh cho tự do dân chủ của người Việt. 

Một người Tiệp đơn độc biểu tình trước họng súng đại bác 
của chiến xa Liên Xô mùa xuân năm 1968 ở thủ đô Prague. 

Thanh niên thiếu nữ Tiệp can đảm vây chặc xe tăng 
xâm lược Liên Xô trên đường phố Prague năm 1968.

Trong biển người biểu tình ở công trường Wenceslas của cuộc cách mạng nhung 
tháng 12 năm 1989 ở Tiệp Khắc có một số sinh viên VN 
tiếp tay tham gia lật đổ chế độ CS Tiệp và chế độ bảo hộ của Liên Sô. 

Cuộc đảo chánh vũ trang của phe CS vào tháng 8 năm 1991 đã thất bại vì bạo lực 
đã không thắng nổi sức mạnh của quần chúng. Nhân dân Nga đã đứng lên lật đổ 
CS và xóa bỏ Liên Bang Sô Viết. Trong cuộc nổi dậy này một số sinh viên 
VN đã dấn thân tranh đấu bên cạnh nhân dân Nga vì lý tưởng tự do. 

Một bà mẹ Nga thuộc phe dân chủ (Yelsin) nâng cao 
lá cờ Tam Tài biểu tượng của niềm tự hào dân tộc Nga 
đã dành lại được tự do từ lá cờ máu búa liềm vô nhân. 

Sinh viên VN cùng với thanh niên Nga lập phòng tuyến bảo vệ 
tòa nhà trắng chống lại chiến xa T- 72 của quân đội đảo chánh CS Sô Viết.

Sức mạnh của một con tim làm đoàn chiến xa phải ngừng lại ở Thiên An Môn. 
Hình ảnh này làm cả thế giới rơi nước mắt cảm phục. 


Thứ Tư, 12 tháng 12, 2012


Phỏng vấn BS Huỳnh Tấn Mẫm sau cuộc biểu tình 9/12/2012

2012-12-09
Cuộc biểu tình chống Trung Quốc diễn ra tại Hà Nội và Sài Gòn ngày hôm qua được truyền thông Việt Ngữ cũng như đồng bào toàn thế giới theo dõi chăm chú nhất trừ trước tới nay.
Photo courtesy of Hội những người đã từng đi biểu tình chống TQ's facebook
BS Huỳnh Tấn Mẫm tham gia cuộc biểu tình chống TQ trước Nhà Hát Lớn tại Sài Gòn sáng 09/12/2012.
Tại Sài Gòn, cuộc biểu tình lần này được tuyên bố công khai bởi năm vị đứng tên gửi cho UBND thành phố là các ông Huỳnh Tấn Mẫm, Hồ Ngọc Nhuận, Lê Công Giàu, Lê Hiếu Đằng và Tương Lai.
Bác sĩ Huỳnh Tấn Mẫm đã giữ im lặng suốt 40 năm sau khi ông lãnh đạo phong trào sinh viên tranh đấu chống chính phủ và quân đội Hoa Kỳ vào đầu thập niên 70 với tư cách là Chủ tịch Tổng Hội Sinh Viên Sài Gòn Gia Định. Sự có mặt của ông là một sức đẩy quan trọng cho người tham gia biểu tình trong ngày hôm qua và có lẽ trong những ngày sắp tới.
Mặc Lâm được ông dành một cuộc phỏng vấn đặc biệt, một ngày sau khi cuộc biểu tình kết thúc.
Mặc Lâm: Thưa Bác sĩ, hôm qua có lẽ là ngày khó xử nhất đối với ông khi buộc phải rời bỏ sự im lặng để cùng công chúng tranh đấu cho quyền làm công dân của họ. Xin ông cho biết dư âm nào còn đọng lại trong ông vào lúc này.?
saigon-protest-china-dec092012-250.gif
Biểu tình chống Trung Quốc trước Nhà Hát Lớn Sài Gòn sáng 09/12/2012. Photo courtesy of Hội những người đã từng đi biểu tình chống TQ's facebook.
BS Huỳnh Tấn Mẫm: Tôi nghĩ tôi đã làm một việc phù hợp trong hoàn cảnh hiện nay vì Trung Quốc nó đã tiến hành một thủ đoạn rất xấu làm cho mọi người đều phẫn nộ. Tôi tuy đã từng là đại diện sinh viên mà bây giờ không đứng ra để đấu tranh thì các anh chị sẽ đánh giá tôi như thế nào?
Thành thử trong hoàn cảnh này tôi và một số anh chị em phải nói là gặp rất nhiều trở ngại từ phía chính quyền bởi vì chính quyền cũng đâu muốn cho anh em tôi biểu tình hoặc là meeting. Nhưng cũng có sự thuyết phục mức độ nào đó cho nên anh em tôi biểu tình có vẻ khả quan hơn những lần trước. Không có đàn áp hay tỏ thái độ quá mạnh bạo đối với người biểu tình. Mặc dù họ cản trở bằng cách để nhiều hàng rào nhưng khi anh chị em lẻn vào thì họ cũng không đẩy ra hay đuổi ra khỏi hàng rào, mà họ mở hàng rào cho vô. Đấy là một cái chuyện khác lạ so với những lần trước.
Mặc Lâm: Ông có hài lòng với sự góp mặt của mình hay không và trong những ngày sắp tới ông sẽ dấn thân tiếp hay sẽ có giải pháp nào khác?
Tôi tuy đã từng là đại diện sinh viên mà bây giờ không đứng ra để đấu tranh thì các anh chị sẽ đánh giá tôi như thế nào?
BS Huỳnh Tấn Mẫm
BS Huỳnh Tấn Mẫm: Cho tới giờ này thì cũng chưa có giải pháp nào mới. Nếu như nhà cầm quyền Trung Quốc lại lấn tới nữa hay gây sự cố nữa thì chắc chắn chúng tôi sẽ tiếp tục để nói lên tiếng nói của mình. Bởi vì chúng tôi nghĩ rằng tiếng nói của nhân dân cũng rất quan trọng, dù đảng hay chính quyền cũng đã nói rồi, đã lên tiếng rồi nhưng tiếng nói của nhân dân tôi thấy là rất quan trọng trong việc góp phần vào những đối sách với Trung Quốc. Bởi vì nếu chúng ta nhượng bộ hoặc chúng ta có vẻ gì đó thụt lùi thì họ sẽ lấn tới thêm. Mà họ lấn tới thì rõ ràng họ đã đặt một sự đã rồi.
Anh cũng thấy cái lưỡi bò trên hộ chiếu cũng là một cách để họ lấn tới, làm cho nhân dân Trung Quốc hiểu lầm rằng phần Biển Đông là của Trung Quốc cho nên chúng ta phải có thái độ. Dứt khoát phải có thái độ.
Mặc Lâm: Việc tranh đấu hôm qua nhắc nhở cho ông những gì khi từng giữ vai trò chủ tịch Tổng Hội sinh viên Sài Gòn gia định đúng bốn mươi năm trước đây, thưa Bác sĩ?
saigon-protest-china-dec092012-2-250.gif
Biểu tình chống Trung Quốc trước Nhà Hát Lớn Sài Gòn sáng 09/12/2012. Photo courtesy of Hội những người đã từng đi biểu tình chống TQ's facebook.
BS Huỳnh Tấn Mẫm: Tôi cũng không nghĩ mình giữ vai trò đó đâu mà vì mình là một người dân, cũng bức xúc trước việc đó mà đứng ra chứ không có mang một danh nghĩa nào cả. Việc làm này do sự bức xúc của anh em chứ không phải là cá nhân tôi không. Nhưng rõ ràng nếu tôi không đứng ra thì cũng là sự thiệt thòi trong nhóm anh em mình từng chung phong trào trước đây. Anh em đã có gì đấy như là tin tưởng vào mình mà mình không làm thì không được.
Mặc Lâm: Bác sĩ có nghĩ rằng nếu bị đặt vào danh sách theo dõi của an ninh ông và bạn bè đồng chí của mình sẽ lâm vào tình trạng như trước đây khi bị săn đuổi và bắt bớ. Ông chuẩn bị tinh thần thế nào khi lần này sẽ khó khăn và gian khổ hơn nhiều lần?
BS Huỳnh Tấn Mẫm: Tất nhiên anh chị em sinh viên trong phong trào trước đây có tham gia vào bản kiến nghị thì chắc chắn rằng sẽ bị theo dõi, sẽ bị ngăn chận trong các cuộc biểu tình sắp tới. Vì vậy phải luôn luôn cảnh giác bởi vì không thể thiếu tiếng nói của nhân dân mà trong đó có tiếng nói của anh chị sinh viên học sinh trước đây. Vì vậy tôi nghĩ trước đây vì tôi là chủ tịch phong trào sinh viên cho nên anh chị em bây giờ vẫn còn tin tưởng. Nếu tôi không đứng ra thì rõ ràng anh em mất tin tưởng vào tôi cho nên đối với tôi phải nói là trong giai đoạn này rất khó.
Mặc Lâm: Thưa một lần nữa xin cảm ơn bác sĩ Huỳnh Tấn Mẫm đã dành cho chúng tôi cuộc phỏng vấn này.

Theo dòng thời sự:


Giới trẻ học được gì sau những cuộc biểu tình?

2012-12-12
Khánh An đặc biệt chào đón 3 bạn vừa trở về sau cuộc biểu tình ngày Chủ nhật 9/12 vừa qua. Chắc hẳn bây giờ các bạn có nhiều điều để kể về ngày chủ nhật đáng nhớ xảy đến cho bản thân của các bạn.
AFP photo
Người biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội hôm 09/12/2012
Khánh An sẽ không làm mất thời gian của các bạn thêm nữa đâu, mà chúng ta sẽ lần lượt tự giới thiệu để ngay sau đó có thể bắt đầu vào chương trình nhé. Nào, mời các bạn.
Trương Ba Không: Tôi là Trương Ba Không. Tôi đang giữ một đầu dây nói ở phía đằng Hà Nội của mình. Tôi là người có thể nói là được “chăm sóc” đặc biệt hơn một chút trong lần biểu tình 9/12 vừa rồi.
Dũng: Mình là Nguyễn Văn Dũng. Mình ở Phú Thọ.
Lâm: Trước tiên Lâm xin lỗi mọi người là giọng Lâm bây giờ hơi khàn.
Dũng: Mình cũng đang khàn đây.
Lâm: Tại vì hôm qua Lâm hét hò nhiều quá. Lâm xin giới thiệu Lâm tên là Bùi Tiến Lâm. Hiện tại Lâm đang sống ở Sài Gòn. Làm làm trang trí mỹ thuật và trang trí nội thất.

Những điều tuyệt vời

Khánh An: Một lần nữa Khánh An chào đón cả ba bạn đến với chương trình Café Wifi hôm nay. Như Khánh An đã nói từ đầu, chủ đề hôm nay của chúng ta chắc chắn có liên quan đến biểu tình hôm Chủ nhật. Có lẽ quý thính giả cũng đã nghe rất nhiều về chi tiết cuộc biểu tình. Các website cũng đã cập nhật đầy đủ cả hình và video. Bây giờ Khánh An chỉ hỏi các bạn vì tất cả ba bạn đều là những người trong cuộc, các bạn đã xuống đường biểu tình chống Trung Quốc vào ngày 9/12 thì các bạn có thể kể cho mọi người nghe là điều gì đọng lại sau ngày chủ nhật vừa rồi?
Dũng: Ấn tượng nhất của mình là khi ở trong trại Lộc Hà, một sếp công an xuống hỏi một người bị bắt là “Anh là ai? Tên gì?”, thì tất cả 24 con người đều đồng thanh hát bài: “Anh là ai mà bắt tôi? Tôi làm điều gì sai?...”. Rất là vui! Và chương trình văn nghệ của 24 con người bị bắt trong trại toàn là “Dậy mà đi”, “Anh là ai” và “Việt Nam tôi đâu”. Đấy là cái chưa bao giờ xảy ra trong các cuộc biểu tình.
Khánh An: Vâng, điều này thật là tuyệt vời.
Dũng: Cái video ấy đáng ra là upload lên Facebook luôn, nhưng ở đấy, họ đặt cạnh phòng giam một xe phá sóng nên không upload được lên Facebook. Sau đó là họ xóa hết thẻ nhớ của mình.
Khánh An: Vâng. Họ có thể xóa được thẻ nhớ trong máy của anh Dũng, nhưng người ta không thể nào xóa được tất cả những kỷ niệm đã in và lưu giữ rất kỹ trong bộ nhớ trong đầu mỗi người phải không? Cám ơn anh Dũng. Bây giờ thì Khánh An mời bạn Trương Ba Không.
Trương Ba Không: Với tôi thì có 3 kỷ niệm. Hình ảnh ấn tượng đầu tiên là xe của cảnh sát luôn muốn dẹp mọi người, muốn mọi người đi lên trên vỉa hè. Thế thì bạn Nguyễn Văn Phương là thành viên rất tích cực, năng nổ, là người đã đọc Tuyên cáo tại nhà hát lớn, anh ấy phẫn uất và nói một câu là “Khi mà nước nhà đã mất thì đến cái vỉa hè cũng chẳng còn mà đi đâu”, rồi sau đó anh ấy lặp đi lặp lại câu “Tổ quốc là trên hết”.
Ấn tượng thứ hai đối với tôi là lâu lắm rồi, từ cái lần đi thăm chị Hằng (Bùi Thị Minh Hằng) lần cuối cùng vào đầu năm nay thì chúng tôi cũng không có dịp được gặp nhau thường xuyên nữa. Lần vừa rồi thì cũng rất vui là tình cờ một lần nữa lại được đi cùng với chị và nhìn thấy hình ảnh một người dân oan khập khiễng bước đi trên đầu đoàn với một lá cờ màu vàng trên tay và chị khóc.
000_Hkg8090462-250.jpg
Những người biểu tình hô to khẩu hiệu chống Trung Quốc và diễu hành tới Đại sứ quán Trung Quốc ở Hà Nội hôm 09/12/2012. AFP photo
Riêng cá nhân tôi lần này được các lực lượng chức năng chăm sóc đặc biệt hơn, xuất phát từ một câu chuyện rất buồn cười, rất khôi hài. Vì họ cứ nghĩ rằng chúng tôi đang làm những việc tự phát này là do có một cái gì đó có tổ chức, hoặc do nước ngoài kích động thế nọ thế kia, cho nên một anh đã nói chuyện với sếp của mình ở quận Hoàn Kiếm là tôi là người đang điều động thêm quân ở nơi khác về ứng trực trong lúc lực lượng 113 đã giải tán chúng tôi. Họ bắt tôi và tôi là người bị tệ nhất trong lần vừa rồi, bị giữ ở một nơi riêng, 8 người thẩm vấn tôi lặp đi lặp lại chỉ một mục đích xem có tổ chức nào gây dựng cuộc biểu tình này không.
Khánh An: Vâng. Trở lại với cuộc biểu tình ở Sài Gòn, Khánh An muốn hỏi bạn Lâm, bạn có thể kể lại một cách ngắn gọn về ấn tượng nào để lại trong bạn về cuộc biểu tình hôm chủ nhật?
Lâm: Kỷ niệm ngày hôm qua là nó ấn tượng ngay từ lúc ban đầu. Tối hôm trước, Lâm ngồi vẽ những băng-rôn, banner sẵn sàng hết. Sáng sớm 5 giờ sáng Lâm dậy tập thể dục, Lâm đứng trên lầu nhìn xuống thấy có 5 người an ninh đứng trước cửa nhà. Lâm mới vô điện thoại cho Thành và Kim Tiến nói rằng “Phải có một người hy sinh”. Lúc đó là khoảng 7:30 giờ, Thành mang cái áo “No-U”, còn mình thì mang áo “Ủng hộ luật biển đảo”, vừa mới mở cửa đi xuống thì anh công an khu vực chạy vào nhà liền và nói: “Thôi, ở nhà đi, đừng đi biểu tình nữa. Chủ trương nhà nước là vậy rồi”. Ổng nói: “Nếu mà tụi em mà cứ nhất định đi thì anh sẽ bắt tụi em”. Tụi mình mới nói: “Ok, bây giờ tụi em không đi nữa. Anh ra khỏi nhà em để tụi em ăn sáng”. Mình lên lấy áo khoác khoác lại để không cho thấy những cái áo biểu tình, rồi mình nói hai vợ chồng Thành đi ra trước đi. Lúc mình chạy vòng ra thì thấy Thành với Kim bị bắt lại. Đó cũng là một kỷ niệm.
Ngày hôm qua thì có sự ngăn chặn rất tinh vi. Có một nhóm gọi là “phản biểu tình”. Nó vẫn giả danh đi biểu tình nhưng luôn muốn lửa biểu tình bị dập xuống, hoặc là cứ hô “Có móc túi”, thế là an ninh nhảy vô đập.

Kinh nghiệm gì cho bản thân

Khánh An: Vâng, sau khi đi biểu tình về, các bạn có rút ra được bài học nào cho chính bản thân mình sau này không?
Dũng: Một kinh nghiệm quan trọng tôi rút ra là mình tôn trọng an ninh như những con người. Họ cũng bị áp lực cơm áo gạo tiền, họ buộc phải làm công việc đấy thôi. Có một anh an ninh làm việc với tôi trong trại Lộc Hà hôm qua anh chia sẻ “Thực ra là tôi mặc bộ quần áo này nên tôi phải nói như thế này theo chủ trương ở trên. Chứ còn ra ngồi trà đá bia bọt với nhau thì nó lại khác rất nhiều”. Tôi rất thoải mái với họ nhưng cái gì mình kiên quyết phản đối thì mình phản đối tới cùng. Tôi nghĩ tất cả đều là người Việt với nhau, làm sao cho họ hiểu được những người biểu tình là những người đơn thuần yêu nước, không có cái gì là cực đoan cả.
image.jpg
Công an ra sức giải tán người biểu tình chống Trung Quốc hôm 09/12/2012 tại Hà Nội. AFP photo
Khánh An: Vâng, cám ơn anh Dũng. Còn hai bạn khác thì có rút ra được kinh nghiệm riêng nào cho bản thân không?
Trương Ba Không: Cá nhân tôi, qua các cuộc làm việc với các cơ quan chức năng thì một kỹ năng lớn nhất rút ra được với tôi là tránh những cuộc hỏi theo kiểu vòng vo, tràng giang đại hải. Mình sẽ mất tập trung, mình trả lời một câu hỏi và nó sẽ đẩy đến câu hỏi và một kết thúc không hay, không có lợi cho mình. Thành ra trong buổi hôm qua là dù gặp được bạn an ninh là đồng hương với tôi nhưng tôi cố gắng tách bạch hai câu chuyện ra. Một câu chuyện của con người với con người, của người đồng hương với người đồng hương. Một câu chuyện của một người đang giữ quyền được phép thẩm vấn và một người dù muốn hay không cũng phải chấp nhận cuộc thẩm vấn như thế. Cho nên tôi yêu cầu bạn ấy hỏi từng câu hỏi và tôi trả lời từng câu một. Tôi nghĩ rằng là trong một cái áp lực mà một người có thể phải làm việc với 7, 8 người thì chúng ta nên trả lời trong một chừng mực và trả lời gọn, theo kiểu câu đối thoại, tránh những câu mang tính chất dẫn dắt. Nó có thể gây bất lợi cho mình.
Khánh An: Vâng, xin cám ơn anh Trương Ba Không. Bây giờ thì Khánh An muốn hỏi kinh  nghiệm riêng của bạn Lâm?
Lâm: Lúc ban đầu, cách đây hơn 1 năm khi Lâm đi biểu tình thì cho đến bây giờ, sau nhiều lần bị bắt, Lâm cảm thấy mình mạnh mẽ hơn thêm. Chính những người an ninh làm cho Lâm mạnh mẽ hơn.
Khánh An: Vâng, một câu hỏi cuối, theo kinh nghiệm của các bạn, các bạn dự đoán sắp tới có biểu tình nữa không? Và biểu tình có dẫn đến một kết quả nào đó có lợi cho Việt Nam hay không?
Trương Ba Không: Mình xin nói ngay là vấn đề biểu tình hay không biểu tình nữa thì trước tiên nó phụ thuộc hoàn toàn vào động thái của nhà cầm quyền Bắc Kinh. Mặc dù tất cả các cuộc biểu tình đều không được bật đèn xanh và đều bị chính quyền Việt Nam đàn áp bằng cách nọ hay cách kia để dập tắt, nhưng mình nghĩ rằng cho đến nay, qua 5 năm của phong trào biểu tình yêu nước chống Trung Quốc thì nó đã thể hiện rõ lập trường, quan điểm của người dân Việt Nam. Thành ra mình nghĩ nếu trong tương lai, Trung Quốc còn gây hấn thì dù nhà cầm quyền Việt Nam có cản trở hay dùng các biện pháp nghiệp vụ thế nào thì biểu tình vẫn nổ ra. Còn hệ quả của nó thì mình nghĩ là mỗi người dân Việt Nam, mỗi một người xuống đường như chúng mình thì sẽ phải đi những bước đi rất dài trong nhận thức, trong suy nghĩ của mình. Như thế thì nó mới thúc đẩy được một bước đi khá là ngắn của một xã hội nhưng đó là những bước đi cần phải có, chứ không thể nào dừng lại được.
Khánh An: Vâng.
Dũng: Mình rất đồng ý với ý kiến của anh Trương Ba Không. Ngày hôm qua khi chào anh an ninh làm việc với mình thì anh ấy bảo “Thôi về, đừng đi nữa nhé”. Mình cười bảo “Cái đấy còn tùy thuộc vào Trung Quốc cơ”.
Còn về tác dụng của biểu tình, tôi thấy là nhận thức của người dân càng ngày càng nâng lên khi thấy nhiều người can đảm xuống đường biểu tình bất chấp mọi sự ngăn cản của nhà cầm quyền. Qua những cuộc biểu tình này, mọi người nhận rõ bộ mặt của chính quyền vì chính quyền tự thể hiện thôi. Ngoài chuyện trong nước thì chúng ta đã đánh động được dư luận quốc tế và cho Trung Quốc thấy cái quyết tâm bảo vệ tổ quốc của người dân Việt Nam bất kể chính quyền có như thế nào. Chính quyền có thể hèn nhát nhưng dân Việt Nam không bao giờ hèn.
Lâm: Đúng rồi.
Khánh An: Vâng. Cám ơn các bạn rất nhiều đã tham gia chia sẻ với chương trình.

Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2012


5 năm nhìn lại các cuộc biểu tình

Cập nhật: 03:32 GMT - thứ hai, 10 tháng 12, 2012
Biểu tình ở Hà Nội 9/12/2012
Một sự tình cờ thú vị xảy ra đúng vào ngày 9/12 năm 2007 và 2012.
5 năm cho cùng một sự kiện: biểu tình chống Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam ở cả 2 đầu thành phố lớn nhất nước Hà Nội và Sài Gòn.
Trong vòng 5 năm, nhiều người đã đi tù, nhiều người đã lưu vong, nhiều người bị hành hạ, đọa đày… Và nguy cơ mất hẳn hai quần đảo ấy càng ngày càng trở nên rõ ràng.

Năm 2007

Tôi nhớ khoảng ngày 6/12, sau khi nghe tin Trung Quốc thành lập thành phố Tam Sa bao gồm cả Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam, lúc ấy chúng tôi gồm: họa sĩ Trịnh Cung, nhạc sĩ Tuấn Khanh, các nhà thơ Trần Tiến Dũng, Thận Nhiên, Lynh Bacardi và tôi ngồi uống cà phê ở bên hông siêu thị Diamond (phía đường Phạm Ngọc Thạch) cùng nghĩ: Không thể im lặng, phải làm cái gì đi chứ.
Và chúng tôi thống nhất quyết định ra một tuyên cáo kêu gọi chống Trung Quốc. Tôi nhận nhiệm vụ chấp bút.
Sau khi mọi người xem lại, góp ý sửa đổi, ngày 7/12 văn bản hoàn tất với cái tựa là “Tuyên cáo của người Việt Nam yêu nước” và được ký tên bởi:
“Văn Nghệ Sĩ Việt Nam” với đầy đủ tên tuổi của nhóm chúng tôi lúc đó.
Văn bản này được gửi đến anh Hoàng Ngọc-Tuấn (tienve.org) và anh Phùng Nguyễn (damau.org) để nhờ dịch sang tiếng Anh và phổ biến trên mạng (gần như đồng thời với cuộc biểu tình đầu tiên 9/12).
Kết quả đã có hơn 3.000 chữ ký ủng hộ. Sau ít ngày phổ biến, văn bản này chỉ còn ghi là “Văn Nghệ Sĩ Việt Nam”, không còn tên những người chủ xướng.
Những cuộc biểu tình chống Trung Quốc được tiếp tục và được ghi nhận là có sự tham gia đặc biệt của giới văn nghệ sĩ.
Biểu tình tại Hà Nội 9/12/2012
Phần lớn các cuộc biểu tình đã bị chính quyền giản tán nhanh chóng
Tôi cần ghi chú điều này: tất cả các cuộc biểu tình vừa qua xảy ra được đều có một yếu tố mang tính kích nổ.
Cuộc biểu tình ngày 9/12/2007 đầu tiên ở Sài Gòn là cú liều mạng của hai nhà thơ Phan Bá Thọ và Vương Văn Quang, hai anh đã lừ lừ từ phía Nhà Văn hóa Thanh Niên bước sang bên kia đường đến sát Tòa Tổng Lãnh sự Trung Quốc kéo mọi người ùa theo. Thế là có biểu tình.
Ngày 29/4/2008, ở Sài Gòn có cuộc rước đuốc Olympic Bắc Kinh. Toàn bộ anh chị em văn nghệ sĩ có dính dáng đến biểu tình đều bị mời lên phường “chơi” suốt ngày.
Chỉ trừ tôi (có lẽ an ninh muốn để tôi tường thuật cho BBC hoặc RFA). Nhưng tôi đã từ chối vụ tường thuật với cả hai đài, mặc dù tôi đã có cơ hội quan sát trực tiếp.
Tôi vốn làm cho một công ty chuyên về event, cho nên tôi phải công nhận nhà tổ chức cuộc rước đuốc này là… hoàn hảo. Không một con muỗi nào có thể bay qua lọt để phá hoại.
Và tôi cũng phải công nhận cuộc bắt giữ các anh em mình ngày hôm đó là… có thể hiểu được (tôi không nói là đúng). Bởi vì, các cổ động viên người Trung Quốc tràn ngập và họ cực 'máu'. Nếu những người Việt Nam cũng 'máu' như họ có mặt , thật sự không thể biết điều gì sẽ xảy ra.
Trong lúc rước đuốc, có thêm vài người bạn tôi quen bị bắt.
Những tên tuổi nổi bật xuất hiện từ các cuộc biểu tình chống Trung Quốc năm 2007 ở Sài Gòn: Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày), Tạ Phong Tần, Tuấn Khanh, Song Chi, Lynh Bacardi, Bùi Chát, Uyên Vũ, Huỳnh Công Thuận, Thiên Sầu, Phan Thanh Hải (Anh Ba Sài Gòn), Kim Duy… Ở Hà Nội, tôi nhớ nhất bài viết của nhà văn Trang Hạ kể chuyện chị bị bắt.
Có một hiện tượng mà tôi cho rằng lịch sử văn học Việt Nam cần ghi nhận. Đó là sự bùng nổ văn thơ chống Trung Quốc (tất nhiên không do nhà nước chỉ đạo) chủ đề Hoàng Sa – Trường Sa với những ngôn ngữ chưa từng có trong văn học Việt Nam, đa phần được phổ biến trên hai trang mạng tienve.org và damau.org.
Phong trào văn chương này vẫn còn đang tiếp tục đến nay. Nó khác hẳn với loại văn chương yêu nước chung chung xưa nay vốn thiếu cái trực diện nồng nhiệt, máu me của tính thời sự.
Biểu tình ở Hà Nội 9/12/2012

Năm 2011

Nếu năm 2007 các cuộc biểu tình thường gắn với văn nghệ sĩ và sinh viên học sinh, thì năm 2011, lại là sự đóng góp nòng cốt của “nhân sĩ, trí thức” với các vị như Huệ Chi, Nguyễn Quang A, Nguyên Ngọc, Chu Hảo, Phạm Xuân Nguyên… ở Hà Nội.
Ở Sài Gòn, ngoài cụ Nguyễn Đình Đầu, giáo sư Tương Lai là sự trỗi dậy ngoạn mục của quí vị trong phong trào sinh viên tranh đấu ở Miền Nam trước 1975 với các ông Lê Hiếu Đằng, Huỳnh Tấn Mẫm, Cao Lập, Huỳnh Kim Báu, Lê Công Giàu, Hạ Đình Nguyên…
Ngày 5/6 biểu tình lớn xảy ra ở Hà Nội và Sài Gòn mở đầu cho một đợt đấu tranh mới. Sài Gòn nổ được 2 lần chính thức, Hà Nội kéo dài được đến lần thứ 10 liên tiếp mỗi chủ nhật. Công đầu thuộc về “Nhật Ký yêu nước” đã phát động kêu gọi.
Mỗi cuộc biểu tình đều có một số người bị bắt và đôi khi bị đánh. Hình ảnh Nguyễn Chí Đức bị đạp vào mặt tiêu biểu cho cách hành xử của nhà nước đối với công dân biểu thị lòng yêu nước của mình.
Tôi cũng như nhiều người khác có dính dáng đến biểu tình đều bị an ninh canh cửa hoặc mời đi uống cà phê ngày cuối tuần.
Ấn tượng đặc biệt của tôi từ các cuộc biểu tình là sự hình thành của 2 nhóm No-U Sài Gòn và Hà Nội. Họ có tinh thần tương trợ, đoàn kết và yêu thương, thể hiện một thái độ chính trị dứt khoát, mạnh mẽ.
Tôi cũng đặc biệt ngưỡng mộ các chị Bùi Hằng, Mẹ Nấm, Nguyễn Hoàng Vi, Huỳnh Thục Vy, Phan Thị Lan Phương, Trịnh Kim Tiến… các anh Nguyễn Chí Đức, Người Buôn Gió…

Năm 2012

Lại cũng “Nhật ký yêu nước” ra lời kêu gọi biểu tình ngày 9/12 trước các hành động leo thang lấn chiếm Biển Đông của Trung Quốc như hộ chiếu in hình lưỡi bò, cắt cáp tàu Bình Minh, kiểm soát tàu bè từ 2013… nhưng chỉ ở Hà Nội.
Sài Gòn lên tiếng. Năm ông Huỳnh Tấn Mẫm, Tương Lai, Hồ Ngọc Nhuận, Lê Hiếu Đằng và Lê Công Giàu đã ký tên ngày 7/12/2012 (thay mặt cho 42 nhân sĩ trí thức đã từng kiến nghị tổ chức biểu tình chống Trung Quốc vào tháng 7/2012) trên một Thông báo kêu gọi mít tinh tại Nhà hát Thành phố cũng vào ngày 9/12.
"Sự kiện 9/12 đã đánh dấu một cuộc vận động mới mang tính nội tại thể hiện sức sống dân tộc, tách rời ý chí áp đặt của chính quyền."
Sự kiện đặc biệt ở chỗ, đây là lần đầu tiên, biểu tình có danh xưng người tổ chức chính thức. Một bước tiến bộ lớn trong sinh hoạt chính trị của người dân.
Báo chí quốc tế và lề dân đều đã có thông tin về hai cuộc biểu tình này.
Ở đây, tôi muốn nói đến một số chi tiết khác. Tại sao chỉ có một ông Huỳnh Tấn Mẫm trong số 5 năm ông ký tên tổ chức mít tinh có mặt tại hiện trường?
Ngày 9/12, hầu như tất cả các ông đều bị khoảng 10 công an canh cửa không cho ra khỏi nhà. Các ông/bà khác trong số 42 người như Cao Lập, Phạm Đình Trọng, Tuấn Khanh… cũng bị canh cửa.
Đỗ Trung Quân bị giữ. Huỳnh Ngọc Chênh uống cà phê với tôi ở khu vực trung tâm bị phát hiện bởi an ninh theo tôi và canh trước cửa quán. PA 25 gọi sẽ đến chỗ tôi cùng cà phê, buộc tôi phải về. Anh Chênh sau đó cũng được ưu ái áp tải về nhà. Còn nhiều người khác tôi chưa biết cụ thể.
Yêu nước quả thật không đơn giản. Nhưng dù thế nào, sự kiện 9/12 đã đánh dấu một cuộc vận động mới mang tính nội tại thể hiện sức sống dân tộc, tách rời ý chí áp đặt của chính quyền.
Bài viết phản ánh văn phong và quan điểm riêng của tác giả, nhà văn sống tại Sài Gòn.

Thêm về tin này

Chủ đề liên quan