Hiển thị các bài đăng có nhãn dothiminhhanh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn dothiminhhanh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 3 tháng 12, 2012


Đỗ Thị Minh Hạnh: Anh thư nước Việt

Do Thi Minh HanhĐỗ Thị Minh Hạnh: Anh thư nước Việt.
Nguyễn Bắc Truyển
Thời thế tạo Anh hùng hay Anh hùng tạo thời thế?
Khoảng giữa năm 2006, qua những người bạn có cùng sở thích đi du lịch, tôi được biết một bạn gái trẻ, phải nói là rất trẻ, cô gái này cũng thích được đi khắp nơi để chiêm ngưỡng non sơn gấm vóc vẽ đẹp hùng vỹ của Việt Nam. Cô là một sinh viên, tuổi còn ăn học nên khi thấy tôi và các bạn ngao du sơn thủy vào dịp cuối tuần, cô rất là hâm mộ, nhưng chuyện học hành đã không cho phép cô du hành cùng với chúng tôi. Một ngày, cô đến thăm tôi tại văn phòng làm việc, tôi cho cô xem những hình ảnh mà tôi chụp được trong những chuyến đi, cô rất thích. Lần thứ hai, cô đến gặp tôi để hỏi kinh nghiệm về chuyện học trong nhà trường và thực tế trong cuộc sống. Trong lúc trò chuyện tôi cảm nhận cô gái này suy nghĩ già hơn cái tuổi đôi mươi của cô. Cô nói về ước mơ, về xã hội và cả lĩnh vực cấm kỵ lúc đó là chính trị. Tôi cảm nhận được tình yêu thương của cô dành cho đất nước và người dân Việt, đặc biệt là người nông dân. Như có bạn đồng hành, tôi và cô nói chuyện từ trưa cho đến lúc chia tay cũng hơn 7 giờ tối, tôi mời cô đi ăn tối nhưng cô từ chối vì đã có hẹn với bạn.
Từ đó, tôi không còn dịp gặp lại cô. Tháng 5/2010, tôi rời phân trại số 2, trại giam Xuân Lộc về nhà. Sau 3 năm 6 tháng tù, cái tin Chương Hùng Hạnh bị bắt lọt thỏm trong đống tin tức phải đọc. Như được sự sắp đặt, tôi chọn sự quan tâm đến các tù nhân chính trị vì một lý do đơn giản là vì mình đã từng ngồi tù. Tôi đọc lại các tin tức về tù nhân trên mạng truyền thông, tìm hiểu từng người xem mình có thể làm gì để giúp đỡ họ và gia đình. Và tôi đọc về Minh Hạnh, tôi không ngờ Minh Hạnh chính là cô gái trẻ năm xưa tôi đã từng biết. Tôi muốn bật ra khỏi ghế khi thấy hình Minh Hạnh trên Google. Bây giờ tôi mới hiểu: tại sao cô gái trẻ lại có suy nghĩ chính chắn và tâm hồn nhiệt huyết như vậy. Bằng tuổi như cô, tôi chỉ là một kẻ khù khờ, non nớt còn tin vào những điều hoang tưởng của một học thuyết mà ngày nay nhiều nước đã quăng vào sọt rác. Tôi đem chuyện này tâm sự với các bậc trượng thượng, có bậc chân tu nói: “cô ấy đã được chọn”.
Tôi nhớ lại, khi Mẹ tôi vào thăm, có nói một cô gái điện thoại đến nhà hỏi thăm, an ủi và động viên Mẹ tôi, tên là Hạnh, thật sự lúc đó tôi không nghĩ là Minh Hạnh.
Tôi muốn viết gì đó về Minh Hạnh, nhưng sợ rằng sẽ nguy hiểm cho Minh Hạnh vì còn đang trong giai đoạn điều tra. Sự liên quan đến tôi sẽ bất lợi cho Minh Hạnh, mặc dù tôi và Minh Hạnh biết nhau vì sở thích du lịch. Gần đây, một người tù đã liên hệ với tôi và cho tôi biết tin về Minh Hạnh. Người bạn tù cho biết, Minh Hạnh rất gầy, người đầy thương tích, lằn vết, chứng tích của sự ngược đãi. Nhưng tinh thần của Minh Hạnh thì rất tốt. Cô không hề nao núng trước những dọa nạt của bất kỳ thế lực nào, cô thương những bạn tù của mình, san sẻ tất cả những gì mình có cho bạn tù, ngay cả những người có trách nhiệm quan sát cô. Minh Hạnh đã lấy tình thương để cảm hóa con người.
Tôi nhớ Minh Hạnh dáng người gầy, bây giờ chắc hẳn cô còn gầy hơn. Điều gì đã làm nên con người bản lĩnh từ một cô gái dịu dàng, nữ tính như Minh Hạnh? Minh Hạnh chuyển đến phân trại 6 (phân trại này mới xây dựng và nằm sâu trong rừng) của trại giam Xuân Lộc vào tháng 5/2011, cô thường xuyên bị kêu đi làm việc. Những lời đối đáp của cô đã làm những người quản lý trại giam chắc phải khó xử lắm. Cô nói: :”Cán bộ không có người thân bị mất đất, nên cán bộ không hiểu được những nỗi lòng người dân oan bị mất đất”, “Cán bộ không làm công nhân thì làm sao hiểu được nỗi khổ sở nhục nhã khi bị chửi mắng, đày đọa, bóc lột của người chủ”, “Mất từng mãnh đất Việt Nam, tôi như mất từng miếng thịt da của mình”…Mẹ của Minh Hạnh cũng được trại giam mời đến để yêu cầu “hợp tác” trong việc “khuyên nhủ” Minh Hạnh chấp hành tốt để được khoan hồng. Nhưng cô nói thẳng: “tôi không xin khoan hồng”. Kiểm điểm 3 tháng một lần, Minh Hạnh viết: “Tôi không có tội”, ngắn gọn nhưng chắc có người “mệt” lắm, vì đối với họ: ai vào tù cũng là có tội.
Có lẽ tôi phải gặp Mẹ của Minh Hạnh, để an ủi, động viên như Minh Hạnh đã từng làm với Mẹ tôi và tôi sẽ nói : “chị có người con gái rất đáng tự hào, một Anh thư nước Việt”. Minh Hạnh có thể chọn cho mình một cuộc sống nhẹ nhàng, an phận như bao người con gái khác, nhưng không chấp nhận sự ích kỷ đó, Minh Hạnh đã dấn thân vào con đường đầy chông gai để em ngày càng trưởng thành hơn, xác quyết hơn những gì em đã suy nghĩ, ưu tư và chọn lựa. Cô gái trẻ, 25 tuổi đã chấp nhận thanh thản với bản án 7 năm tù cho sự thể hiện lòng yêu nước của mình. Thời thế đã cho ta một anh hùng.
Có lẽ lâu lắm tôi mới có dịp gặp lại Minh Hạnh. Nhưng tôi tin rằng dù ở một góc tối nào đó, tôi thấy em nở nụ cười qua đôi mắt, em vẫn giữ niềm tin đất nước, dân tộc Việt Nam sẽ sáng lên trong một ngày gần đây. Niềm tin đó đã cho em một bản lĩnh phi thường, mạnh mẽ khi “dạo chơi” qua hàng loạt nhà tù. Tôi ước gì có thể tặng em một cành hoa lài, để hương thơm lan tỏa khắp nơi trong chốn ngục tù.
Sài gòn, 15/7/2011 Viết tặng Minh Hạnh nhân dịp Minh Hạnh được Tổ chức nhân quyền tại Oregon vinh danh (Đại hội liên mạng Kỳ 2, Vancouver, Canada).

Viết về Đỗ thị Minh Hạnh

Viết về Đỗ thị Minh Hạnh


Viết về Đỗ Thị Minh Hạnh 
nhân ngày quốc tế nhân quyền tháng 12, 2011.
Bác 8 Bến Tre – RadioCTM
Năm nay giải quốc tế nhân quyền Việt nam đã được tổ chức ngày 12 tháng 12 , 2011 tại Úc . Hai người được trao tặng giải là TS Cù Huy Hà Vũ và cô Đỗ Thị Minh Hạnh. Trong bài viết nầy tôi rất lấy làm vinh hạnh để viết về người con gái Việt nam, một anh thư hậu duệ của các bậc nữ anh thư Trưng Triệu ngày xưa trong công cuộc vùng lên chống giặc xâm lược từ phương bắc.
Minh Hạnh (MH) sinh ngày 13-3 năm 1985 trong một gia đình cả cha mẹ đều là cán bộ Cộng Sản ở Di Linh, Lâm Đồng. Năm 18 tuổi cô đã bắt đầu hoạt động bênh vực cho những người dân oan Lâm Đồng làm đơn khiếu kiện đât đai. Sau khi tốt nghiệp phổ thông, MH vào Sài Gòn tiếp tục học trường Cao Đẳng Kinh tế.
Năm 2005 cô đến Hà Nội giúp đỡ dân oan khiếu kiện đất đai và bị án 3 tháng tù giam. Khi hay tin chánh quyền CSVN cho Trung quốc đầu tư khai thác Bauxit tại Tây nghuyên, cô đã bí mật cùng Nguyễn Hoàng Quốc Hùng đến tận nơi chụp ảnh các nông trường của TQ tại đây và chuyển đi toàn cầu qua mạng Internet.
Năm 2007 MH đã tổ chức cho công nhân người Việt bị áp bức tại công ty nước ngoài để biểu tình và đình công để được tăng lương và an toàn lao động. Tháng 12 năm 2009 cô đã bí mật đi đường bộ sang Cambuchia, Thái Lan để đến Malaysia tham dự đại hội kỳ 2 của Ủy ban về người lao động Việt nam.
Tháng 10 năm 2010 nhân ngày lễ Quốc Khánh của Trung quốc được chánh quyền CSVN ngụy trang là ngày lễ 1000 năm Thăng Long Hà Nội, ”tưởng niệm” dựng tượng vua Lý Thái Tổ, MH (bí danh Hải Yến) với tư cách là phát ngôn viên của Ủy ban hành động vì Dân chủ cho Việt nam rải truyền đơn, trả lời các buổi phỏng vấn của các đài VOA, RFA, BBC và RFI mục tiêu là để dấy lên phong trào sinh viên và giới trẻ nói lên “Hoàng Sa & Trường Sa là của Việt nam”. Cô bị bắt giam vì tội “phá rối trật tự an ninh công công” theo điều 89 của bộ luật hình sự. Ngày 18 tháng 3 năm 2011, trong một phiên xử phúc thẩm tại toà án Trà Vinh chánh quyền CSVN y án Minh Hạnh, Đoàn Huy Chương y án 7 năm tù giam và Nguyễn Hoàng Quốc Hùng với bản án 9 năm tù.
Vào ngục tù MH bị phân biệt đối xử rất là tàn nhẫn và bị giam chung với các tội phạm hình sự , có phạm nhân bị nhiễm bịnh HIV và bị các cô cai quản ngục đối xử rất vô nhân đạo. Đau lòng cho sinh mạng con gái mình trong cảnh tù tội, bà Trần thị Ngọc Minh, mẹ của MH tìm đủ mọi cách để giúp con, bà trình lên chánh quyền những chứng minh thư, bằng khen thưởng về công tác hoạt động “Cách mạng” của hai vợ chồng bà. MH đã khuyên mẹ “Má ơi, con không tin gì hết ở những người nầy. Má hãy nhìn thân xác con bây giờ như thế nầy nè ” … “Má ơi, con không buồn về thân phận tù đày của mình, ở đời chỉ chết một lần thôi, con buồn là họ dám coi thường sự bất khuất của dân tộc. Người lãnh đạo đất nước thì phải đặt quyền lợi và danh dự Tổ quốc lên trên quyền lợi cá nhân của mình chứ!” “Tại sao trong nhà trường luôn giáo dục về Đảng và Bác Hồ … má lấy thành tích “cách mạng” của gia đình để được hưởng những quyền lợi, để con được giảm án đó chính là điều sỉ nhục làm đau lòng thêm con má ơi. “…
Năm nay, giải nhân quyền Việt nam được trao về cho Đỗ Thị Minh Hạnh, một trong các nữ anh thư nước Việt trong thế kỷ 21 nầy cũng như các anh thư Lê thị Công Nhân, Huỳnh Thục Vy, Tạ Phong Tần, Võ Thị Hảo, Trần Khải Thanh Thủy, Phạm Thanh Nghiên và còn rất nhiều nữa hiện đang đấu tranh đòi Dân chủ cho Việt nam. Họ là những thiên thần trong bóng tối, là những ngọn đuốc bùng lên để đẩy lùi bóng đêm thê lương hãi hùng tại quê nhà. Họ biết con đường đấu tranh cho Dân chủ đầy hiểm nguy gian khó, tổ tiên ta đã từng dạy chúng ta như thế: tự do không phải tự nhiên mà có hay phải van xin, mà nó phải được đánh Đổi bằng nước mắt hay ngay cả sinh mạng: FREEDOM IS NEVER FREE, như một nhà thơ đã nói: “Tổ quốc yêu người phải lấy máu mà yêu”. Giai đoạn hậu Cộng sản ở nước ta, lịch sử sẽ được chép lại để vinh danh các anh thư hào kiệt Việt nam, trong đó chắc chắn có tên Đỗ Thị Minh Hạnh.

Thứ Ba, 16 tháng 8, 2011

Đỗ Thị Minh Hạnh: Con không tin một người công an nào hết, má hãy nhìn thân thể con đi nè!

Đỗ Thị Minh Hạnh là một trong 3 thanh niên bị nhà chính quyền Việt Nam kết án tù chỉ vì hoạt động cho quyền của người lao động tại Việt Nam. Trong một phiên xử phúc thẩm của toà án tỉnh Trà Vinh ngày 18-3-2011, nhà cầm quyền CSVN đã xử cô Đỗ Thị Minh Hạnh và anh Đoàn Huy Chương 7 năm tù giam,  9 năm tù cho anh Nguyễn Hoàng Quốc Hùng.
Minh Hạnh sinh ngày 13-3 năm 1985 trong một gia đình có bố mẹ đều là cán bộ ở Di Linh, Lâm Đồng. Khi bị bắt, Hạnh đang học Cao Đẳng tại Sài Gòn.
Mẹ của cô Minh Hạnh là bà Trần Thị Ngọc Minh trong những lần thăm nuôi con trong tù vừa qua đã hiểu được tâm trạng và việc làm của con gái, và bà kể lại qua cuộc phỏng vấn được phổ biến mới đây.
Theo bà Trần Thị Ngọc Minh, Minh Hạnh nói với mẹ cô rất nhiều bệnh, mặc dù không đau. Hạnh không ngủ được và có lẽ sẽ không qua nổi 7 năm tù. Hạnh cũng nói:
- Con không tin một người công an nào hết, má hãy nhìn thân thể con đi nè!…