Thứ Ba, 25 tháng 9, 2012

VN xử nặng Điếu Cày và Tạ Phong Tần

Blogger Điếu Cày tại tòa
Blogger Điếu Cày cho luật sư hay sẽ kháng cáo bản án
Tòa án Việt Nam đã tuyên bản án cho các blogger bị kết tội ‘Tuyên truyền chống Nhà nước tại phiên tòa sáng nay tại thành phố Hồ Chí Minh.
Hãng tin Pháp AFP đưa tin từ phiên tòa cho biết ông Nguyễn Văn Hải, tức Điếu Cày, lãnh án nặng nhất là 12 năm tù.

Thứ Năm, 20 tháng 9, 2012

Phạm Thanh Nghiên: “Không có lý do gì không tiếp tục tranh đấu"

"Ngay từ mấy hôm trước, khi còn ở trong tù sắp về thì tôi đã mường tượng ra cảnh ở nhà. Việc đầu tiên là mình phải ôm mẹ vào lòng. Sau đó là ôm hai thiên thần bé nhỏ của tôi bởi vì tôi vừa lên chức “bà trẻ”. Mẹ tôi thì tôi được ôm rồi, nhưng tôi mới được gặp một cháu thôi mà cháu không cho tôi bế bởi vì nó lạ. Các chị tôi đùa “chắc là nó ngửi thấy mùi tù nhân nó không theo. Tủi thân chưa?!”. Thế thì tôi có nói là “Không, em không tủi thân đâu. Em sẽ chờ khi nào cháu đồng ý thì em bế”. Nhưng thực ra trong lòng cũng thấy buồn bởi vì mình cũng là phụ nữ, là người rất giàu cảm xúc. Việc thứ hai nữa là muốn tự tay vào bếp để nấu cho mẹ một bữa cơm." - Phạm Thanh Nghiên

Thứ Hai, 13 tháng 8, 2012

NGƯÒI TÙ LƯƠNG TÂM VÀ NHỮNG HẠT ĐIỀU MÁU

Hạt Điều Máu   Đỗ Đăng Liêu
JPEG - 40.6 kb
Cuốn phim trinh thám chính trị nổi tiếng Blood Diamond (Kim Cương Máu) với tài tử nổi danh Leonardo DiCaprio thủ vai chính, được thực hiện vào năm 2006 với ngân sách cả trăm triệu mỹ kim, được nêu danh 5 lần trong Giải Oscar và đoạt huy chương vàng trong một số giải điện ảnh nổi tiếng khác, đã lột tả ý nghiã ghê rợn của chữ “máu” đi liền với một số những viên đá quý mà quý vị phụ nữ nâng niu trang điểm.
Vào thập niên 1990, khi các cuộc nội chiến đẫm máu lan tràn tại các quốc gia Phi Châu như Angola, Sierra Leone, Cote d’Ivoire, Liberia, Congo, các lực lượng nổi loạn đã khai thác các mỏ kim cương để lấy tiền mua vũ khí và tài trợ cho các cuộc nổi dậy lật đổ chính quyền tại các quốc gia đó.

Thứ Ba, 7 tháng 8, 2012

Huỳnh Thục Vy: Những chia sẻ nho nhỏ

Ba giờ chiều ngày 4 tháng 8 năm 2012, anh chị em chúng tôi rời chỗ trọ ở đường Thanh Long, đi vòng theo các con phố Đà Nẵng hướng về Quảng Nam. Gia đình tôi có việc nhà nên cuối tuần ra đây, chúng tôi không có ý định biểu tình vì cho rằng sẽ không thể có một cuộc biểu tình ở thành phố nổi tiếng “yên tĩnh” này.
Đến đoạn đường đường Phan Chu Trinh thì có hai công an sắc phục và một an ninh thường phục ra đón đầu ba xe máy chúng tôi lại và đòi bắt giữ anh chị em chúng tôi. Chúng tôi phản đối quyết liệt, yêu cầu họ trình giấy tờ cá nhân và lý do bắt giữ chúng tôi. Tên an ninh thường phục ấp úng không trả lời được và mắt cứ hướng về phía sau lưng chờ người đến “tiếp viện”, trong khi người dân hai bên đường tập trung lại khá đông để xem sự việc. Chúng tôi nhanh chóng lách xe ra khỏi mấy tên an ninh đang bối rối với đám đông và chạy tiếp.

Thứ Hai, 30 tháng 4, 2012

Mục sư Nguyễn Công Chính bị bắt


Cảnh bắt mục sư Nguyễn Công Chính (người áo đỏ)
Công an ở tỉnh Gia Lai vừa bắt tạm giam mục sư Nguyễn Công Chính hôm thứ Năm 28/04 để điều tra tội Phá hoại chính sách đoàn kết., theo Điều 87 Bộ Luật Hình sự.

Thứ Ba, 16 tháng 8, 2011

Đỗ Thị Minh Hạnh: Con không tin một người công an nào hết, má hãy nhìn thân thể con đi nè!

Đỗ Thị Minh Hạnh là một trong 3 thanh niên bị nhà chính quyền Việt Nam kết án tù chỉ vì hoạt động cho quyền của người lao động tại Việt Nam. Trong một phiên xử phúc thẩm của toà án tỉnh Trà Vinh ngày 18-3-2011, nhà cầm quyền CSVN đã xử cô Đỗ Thị Minh Hạnh và anh Đoàn Huy Chương 7 năm tù giam,  9 năm tù cho anh Nguyễn Hoàng Quốc Hùng.
Minh Hạnh sinh ngày 13-3 năm 1985 trong một gia đình có bố mẹ đều là cán bộ ở Di Linh, Lâm Đồng. Khi bị bắt, Hạnh đang học Cao Đẳng tại Sài Gòn.
Mẹ của cô Minh Hạnh là bà Trần Thị Ngọc Minh trong những lần thăm nuôi con trong tù vừa qua đã hiểu được tâm trạng và việc làm của con gái, và bà kể lại qua cuộc phỏng vấn được phổ biến mới đây.
Theo bà Trần Thị Ngọc Minh, Minh Hạnh nói với mẹ cô rất nhiều bệnh, mặc dù không đau. Hạnh không ngủ được và có lẽ sẽ không qua nổi 7 năm tù. Hạnh cũng nói:
- Con không tin một người công an nào hết, má hãy nhìn thân thể con đi nè!…